"Chưa một lần em nói lời chia tay vì em không biết phải chia tay điều gì. Chúng ta cũng chưa một lần nói từ yêu cơ mà".
Nhưng hôm nay, em thật mong mình có thể nói lên từ ấy. Chia tay anh, chia tay quá khứ, chia tay những kỷ niệm vui buồn mà em luôn cố cất giấu trong ba năm nay. Em nghĩ mình cũng nên cho bản thân những cơ hội khác rồi.
Em không nghĩ tấm hình cũ lại là món quà chia tay của chúng mình. Em vốn muốn gửi tặng anh như một món quà sinh nhật đơn giản. Nhưng anh trả lời em bằng câu nói "Cứ lặng yên thì quá khứ sẽ thôi tìm về"...
Có lẽ điều đó đúng với anh, nhưng với em, nó chẳng đúng một chút nào.
Có lẽ điều đó đúng với anh, nhưng với em, nó chẳng đúng một chút nào.
Ba năm nay anh lặng yên, có lẽ điều đó giúp anh thôi không nhớ những cảm xúc trong quá khứ nữa. Em cũng lặng yên, nhưng lại lặng yên để chờ câu trả lời từ anh. Cuối cùng, hôm nay anh cho em biết chúng ta cũng chỉ là những người bạn và anh muốn tất cả sẽ ngủ yên trong quá khứ.
Được thôi. Em chỉ cần một câu trả lời. Bây giờ câu trả lời đã có rồi. Em chẳng còn lý do gì để cứ mãi ngây ngô đợi chờ nữa.
Chia tay thôi!
Chia tay thôi!
À, em không rộng rãi để chia tay rồi mà vẫn dõi theo anh vẫn âm thầm chúc anh hạnh phúc bên người khác đâu nhé. Em sẽ lặng im trong cuộc sống của riêng mình. Em sẽ thôi không lướt qua Facebook của anh mỗi ngày, em cũng sẽ thôi không quan tâm đến tin tức của anh nữa... Người ta bảo mắt không thấy thì tim sẽ không đau. Em sẽ thử xem điều đó có đúng hay không.
Tạm biệt anh.
Tạm biệt quá khứ.
Tạm biệt những kỷ niệm...
[AN AN]

